Điểm Đẹp

Ký sự hành hương mùa COVID-19

Tâm trạng có chút lo lắng khi kéo vali rời nhà bắt đầu chuyến đi hành hương đầu năm An Giang - Côn Đảo trong bối cảnh cao trào của đại dịch COVID-19 đang diễn ra tại Hà Nội. 12h30, cả đoàn gặp nhau tại sân bay Nội Bài với ấn tượng đầu tiên là anh trưởng đoàn có thân hình to béo, giọng nói sang sảng, tác phong rất khẩn trương lôi móc các túi khẩu trang và lọ nước sát khuẩn phát cho mọi người. Ý thức được sự nguy hiểm và rất chủ động phòng tránh dịch nên ai cũng đeo khẩu trang kín mít, chào hỏi qua loa và còn copy kiểu bắt chân của các nghị sĩ Đức thay vì bắt tay và chào hỏi thân thiết như thường lệ.

Ký sự hành hương mùa COVID-19
Miếu Bà chúa Xứ

Kỳ 1: Lạ lẫm An Giang và những người hiếu khách

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Cần Thơ, cả đoàn được chào đón bởi anh hướng dẫn địa phương dáng người cao cao, giọng nói đặc trưng miền Tây Nam Bộ đưa chúng tôi lên xe và di chuyển đi An Giang. Mặc dù là những người làm du lịch lâu năm nhưng thực sự An Giang không hề gần gũi và thân thuộc với chúng tôi bởi điểm đến này không mấy hút khách miền Bắc, các tour đến đây cũng không nhiều vì vậy mọi thứ thực sự còn mới mẻ.

Cung đường hướng về Tp. Long Xuyên theo quốc lộ 91 với mặt đường và lòng đường cũng khá tốt, hai bên là những căn nhà nhỏ bé, xen kẽ là những con sông, kênh rạch chảy qua, những thị trấn đúng phong cách sống và quan niệm "Ăn nhiều chứ ở bao nhiêu" của người miền Tây vì vậy không có nhiều những căn nhà to lớn hay cao tầng. Trên hành trình, những câu chuyện về cách gọi “Anh Hai Nam Bộ” cùng những so sánh, lý giải về "Anh Cả Bắc Kỳ" được hướng dẫn viên trình bày cũng khá lôi cuốn và thú vị.

Qua hơn một giờ đồng hồ vượt 60km từ sân bay Cần Thơ, chúng  tôi đến Tp. Long Xuyên, một thành phố cũng tương đối nhộn nhịp đông đúc buổi xế chiều. Điểm đến đầu tiên của chúng tôi là khách sạn Đông Xuyên, khách sạn khá lớn 2 mặt tiền trên một con phố trung tâm. Xe vừa đỗ, chúng tôi bước xuống là lúc một chàng trai với chiều cao khiêm tốn, mái tóc bổ đôi vội vã tươi cười chào hỏi và bắt tay rối rít các thành viên trong đoàn, có lẽ anh chàng đó là quản lý/ giám đốc khách sạn. Trong lúc mọi người vào trong sảnh gặp gỡ chào hỏi lãnh đạo Trung tâm xúc tiến và Sở VHTTDL An Giang thì tôi cùng với anh Long (một thành viên trong đoàn) nán lại phía ngoài phì phèo điều thuốc  giải cơn thèm thuốc lá đã phải nín nhịn suốt hơn một giờ đồng hồ trên xe. Sau khi được tiếp đón tại sảnh với ly nước mát từ lễ tân khách sạn, chúng tôi được phát mỗi người một chiếc khăn rằn Nam Bộ caro màu đỏ trắng. Mọi người phấn khởi khoác lên cổ rồi vào thang máy lên phòng tiệc đã được chuẩn bị sẵn. Sau bài phát biểu của phía chủ nhà và anh trưởng đoàn chúng tôi được thưởng thức các món ăn đặc sản của địa phương và nhâm nhi chúc tụng với nhau bằng những chén rượu ngâm nấm Linh Chi hơi đăng đắng nhưng cũng khá ngon.

 Kết thúc bữa tối nồng hậu và ấm áp tại khách sạn Đông Xuyên chúng tôi lên xe đi Châu Đốc. Trên đường, sau bài giới thiệu ngắn gọn của hướng dẫn viên, chúng tôi bất ngờ với hệ thống âm thanh trên xe được trang bị như phòng karaoke, mọi người trong đoàn thay nhau hát cho đến khi xe đưa đoàn đến khách sạn tại khu du lịch Núi Sam. Đoàn vội vã xuống xe đi lễ Miếu Bà Chúa Xứ, nơi được coi là điểm đến tín ngưỡng, linh thiêng bậc nhất Nam Bộ. Mặc dù là đã buổi tối nhưng con phố ở chân núi này vẫn rất tấp nập hàng quán và nhiều xe đẩy bán rong, đặc biệt là dịch vụ xe lôi khá lạ, không giống xích lô phu xe ngồi sau mà loại hình này phu xe ngồi đạp xe phía trước, khách ngồi thùng kéo phía sau. Một trải nghiệm thực sự rất độc và lạ.

Ký sự hành hương mùa COVID-19
Dịch vụ xe lôi ở Châu Đốc

Chỉ chừng 10 phút trên xe lôi chúng tôi đến được Miếu Bà. Nghe miếu tưởng nhỏ bé nhưng thật ngỡ ngàng khi đến nơi là một quần thể lớn với ngôi nhà kiến trúc mái vòm như những ngôi chùa lớn ở phía Bắc. Miếu Bà được trang hoàng bằng rất nhiều đèn led và đèn chiếu sáng lung linh huyền ảo. Với kinh nghiệm hành hương nên anh trưởng đoàn chuẩn bị đồ lễ rất chu đáo và đầy đủ. Chúng tôi vào hành lễ tại chùa, thay vì chỉ cầu tài lộc cho bản thân và gia đình thì các thành viên trong đoàn còn cầu cho bệnh dịch COVID-19 sớm được kiểm soát và dập tắt. Chúng tôi được bố trí xếp hàng để lần lượt xoa vào tay Bà. Người dân địa phương cho biết, khi đến lễ chùa Bà Chúa Xứ, xoa được vào tay bà thì mọi điều ước cầu sẽ thành hiện thực, một cách hành lễ mà lần đầu tiên trong đời tôi làm. Sau khi làm lễ tại Miếu Bà, chúng tôi lên lại những chiếc xe lôi về khách sạn lúc đã hơn 10h tối, những lời nhắc hẹn đi ăn nhậu đêm được phát ra khi mọi người kéo vali về phòng. Đúng 11h đêm cả đoàn tập trung tại lễ tân theo lời hẹn của trưởng đoàn. Chúng tôi được một anh cán bộ trung tâm xúc tiến và hướng dẫn viên đưa đến một cái quán nướng rất lạ ngoài trời dưới chân núi. Các món bò nướng chứ danh An Giang được phục vụ mọi người ai cũng vui vẻ nhậu nhẹt đến chừng hơn 12h mới trở lại khách sạn nghỉ ngơi.

 Sáng ngày thứ hai, cả đoàn dậy sớm hơn so với thường lệ để di chuyển đi khu du lịch Núi Cấm cách đó chừng vài chục km. Đây là một quần thể du lịch khá đồ sộ, quang cảnh thiên nhiên khá đẹp. Đón đoàn là đại diện khu du lịch cũng rất cầu thị và chu đáo. Do không còn đủ thời gian để trải nghiệm cáp treo lên đỉnh, chúng tôi chỉ chụp ảnh đoàn kỷ niệm sau đó rời đi Cần Thơ để kịp đáp chuyến bay ra Côn Đảo. Xe về đến Tp. Cần Thơ, chúng tôi được thưởng thức bữa trưa tuyệt ngon tại một nhà hàng lẩu mắm có tiếng tại đây và những cuộc trò chuyện trao đổi công việc sôi nổi với một số đại diện doanh nghiệp lữ hành, khách sạn, dịch vụ địa phương. Kết thúc bữa trưa vui vẻ tại Cần Thơ, chúng tôi ra sân bay vừa đủ thời gian để đáp chuyến bay chiều đi Côn Đảo.

 (còn nữa)

Andrew Nguyen