Kênh ẩm thực

Hoài niệm Phố chè xưa Đà Lạt

Vào thập niên 70 - 80, từ rạp 3/4 (Hòa Bình) thẳng vài bước chân là đã xuống tới phố Trương Công Định (tên cũ là Minh Mạng). Chỉ một đoạn đường ngắn vài trăm mét dốc mà đã có sự hiện hữu của gần chục quán chè. Đây là nơi du khách, nhất là các cặp tình nhân, gia đình, bạn bè thân hữu… thường tụ tập để ăn chè, thưởng thức nhạc hòa tấu mỗi khi rảnh rỗi.

Hoài niệm Phố chè xưa Đà Lạt

Nguyệt Vọng Lầu là một trong những hàng quán nổi tiếng ở phố chè

Quán tập trung trên cùng đoạn phố nhỏ nên thả bộ rất tiện (thời ấy Đà Lạt ít xe máy, xe hơi, chuyện thả bộ hóng mát và tâm sự dọc lề phố là một hình ảnh rất tự nhiên). Thực khách có khá nhiều lựa chọn như chè Anh Võ, chè Mai Hường, chè Thanh Trúc, chè Thạch Thảo, chè Hương Sơn, chè 47, chè Nguyệt Vọng Lầu… Giá cả vừa phải, không có chênh lệch, nhưng mỗi quán lại có món độc đáo riêng để thu hút thực khách.

Nhớ nhất vẫn là chè bánh lọt và yaourt của Hương Sơn; chè trôi nước và chè đậu trắng của 47; chè bột khoai nước dừa và chè đậu xanh đánh đá ở Dạ Thảo; bánh chuối nướng và chè đậu tại Mai Hường; các món xôi Xiêm, bánh đậu xanh nước dừa, chè thập cẩm trên gác Nguyệt Vọng Lầu.

Hoài niệm Phố chè xưa Đà Lạt

Nguyệt Vọng Lầu sau khi bỏ dở 1 thời gian đã hoạt động trở lại 

Tập tục xưa nay ở các hàng quán Đà Lạt đều giống nhau, dù khách quen hay lạ vẫn được phục vụ nhẹ nhàng, chu đáo. Trước khi có món thực khách sẽ được thưởng thức món trà nóng pha gừng, thong thả cắn hạt dưa. Tới khi khách gọi trả tiền thì người phục vụ thường đổi thêm một bình trà nóng khác kèm theo một cái đĩa nhỏ để khách tự đặt tiền vào đó.

Nhạc trong quán ưu tiên những bài hát nhẹ nhàng, phần lớn là hòa tấu. Trước cửa quán thường có sự hiện diện của lũ trẻ nhà nghèo ngoài giờ học phải đi bán hàng vặt để phụ giúp gia đình. Đôi lúc vì tranh nhau mời mọc nên chủ quán phải ra mặt xin lỗi khách, thu xếp cho lũ trẻ trật tự ở một góc hè ngoài cửa, không được nài nỉ và tranh giành mời mọc để trả lại sự tự do cho khách.

Hoài niệm Phố chè xưa Đà Lạt

Những cửa hàng nằm san sát nhau 2 bên đường

Ấn tượng nhất vẫn là Nguyệt Vọng Lầu kiêu hãnh nằm ở góc phải đường (đoạn nối giữa Tăng Bạt Hổ - Minh Mạng) với kiến trúc Á Đông xưa. Một cầu thang nhỏ dẫn chân khách bước lên lầu được trang trí với đèn lồng đỏ, bàn ghế tinh tươm mang dáng dấp cổ điển, đặc biệt các vật dụng như muỗng, li, tách, đĩa đều rất cổ và đẹp. Nghe nói chủ nhân là một Hoa kiều, nhưng món ăn của quán lại đậm phong vị của Tây Nam Bộ với nước dừa thơm béo, các món bánh nướng đa dạng và đặc biệt chè thưng, chè thập cẩm rất cuốn hút.

Phố chè lặng dần theo thời gian và mất hẳn vào giữa thập niên 90. Chút hoài niệm Phố chè xưa cũng là để nhớ về một nét đẹp của Đà Lạt, với phong cách tao nhã, thanh lịch và cuốn hút theo cách riêng của mình.

Bích Ngọc